Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Hướng dẫn viết sáng kiến kinh nghiệm ( năm học 2013 - 2014)

Hướng dẫn viết sáng kiến kinh nghiệm ( năm học 2013 - 2014)

I. MỤC ĐÍCH YÊU CẦU

I. 1. Mục đích
Sáng kiến, kinh nghiệm (SKKN) là thành quả lao động sáng tạo của cán bộ công chức, viên chức. Viết và áp dụng SKKN trong quản lý và giảng dạy nhằm phát huy tinh thần lao động sáng tạo của mỗi cán bộ giáo viên, góp phần nâng cao chất lượng giáo dục toàn diện, đồng thời hưởng ứng cuộc vận động “Mỗi thầy cô giáo là một tấm gương đạo đức, tự học và sáng tạo” do Bộ GD- ĐT và Công đoàn Giáo dục Việt Nam phát động. Trên cơ sở đó, ngành sẽ lựa chọn những SKKN có giá trị, mang lại hiệu quả thiết thực để phổ biến, nhân rộng; kết quả công nhận SKKN là căn cứ xét, công nhận danh hiệu thi đua các cấp và danh hiệu nhà giáo cao quý.

I. 2. Yêu cầu
Các đơn vị triển khai hướng dẫn viết SKKN ngay khi nhận công văn này tới từng cán bộ giáo viên và cho đăng ký đề tài SKKN.
Thủ trưởng đơn vị có trách nhiệm rà soát, xác nhận SKKN sau khi có ý kiến thống nhất của Hội đồng khoa học cấp trường và gửi về Phòng GD&ĐT. SKKN gửi về Phòng GD&ĐT phải thể hiện được yếu tố sáng tạo, hiệu quả, khoa học và sư phạm, đồng thời đảm bảo tính pháp lý (SKKN đề nghị xét phải do chính cán bộ, giáo viên viết, các giải pháp, biện pháp mà tác giả đưa ra trong sáng kiến đã qua áp dụng trong thực tế của đơn vị và chưa từng được công bố trên sách, báo hay đã được hội đồng khoa học sáng kiến các cấp công nhận). Thủ trưởng các đơn vị và tác giả SKKN chịu trách nhiệm về tính pháp lý của SKKN trước Hội đồng khoa học, sáng kiến các cấp.

Đối với báo cáo áp dụng SKKN, áp dụng công nghệ mới: Trước khi trình bày kết quả áp dụng cần phải nêu rõ nguồn gốc, xuất xứ của SKKN, công nghệ mới được cá nhân áp dụng (tên SKKN, tác giả, nơi phát hành - nếu có); tóm tắt giải pháp, kinh nghiệm được tác giả nêu lên mà bản thân đưa vào áp dụng; trình bày điều kiện và hoàn cảnh áp dụng trong trường hợp cụ thể (chú ý nêu những điều kiện tương đồng hay khác biệt trong áp dụng);

Đối với những sáng kiến có từ 02 người viết trở lên, phải ghi rõ tác giả của từng phần nội dung trong sáng kiến (có biên bản đề nghị cụ thể). Tùy theo qui mô và giá trị ứng dụng thực tế của SKKN, Hội đồng Khoa học, sáng kiến các cấp sẽ công nhận và xếp loại SKKN cho các thành viên đồng tác giả (những yêu cầu khác có hướng dẫn cụ thể).

II. NỘI DUNG, BỐ CỤC, HÌNH THỨC TRÌNH BÀY SKKN

  II. 1. Nội dung
Nội dung của các SKKN gồm nhiều lĩnh vực, từ công tác quản lý, dạy học đến công tác hành chính phục vụ trong nhà trường, công tác tổ chức và hoạt động đoàn thể... Trong đó, trọng tâm là giải quyết các vấn đề đặt ra trong quản lý và giảng dạy nhằm thực hiện đổi mới phương pháp, nâng cao chất lượng GD-ĐT. Định hướng một số nội dung cụ thể sau:

- Công tác quản lý, chỉ đạo, triển khai các mặt hoạt động trong nhà trường: Quản lý chuyên môn, quản lý chất lượng (“đầu vào- đầu ra”), triển khai các phong trào thi đua, phong trào phòng chống phát âm lệch chuẩn L/N…;
- Hoạt động tổ chức bồi dưỡng nâng cao trình độ chuyên môn, nghiệp vụ cho đội ngũ cán bộ, giáo viên;
- Xây dựng và tổ chức hoạt động các phòng bộ môn, phòng thiết bị và đồ dùng dạy học, phòng thí nghiệm; xây dựng cơ sở vật chất và tổ chức hoạt động thư viện, cơ sở thực hành;
- Nội dung, phương pháp tổ chức, cách thức quản lý các hoạt động tập thể, ngoài giờ lên lớp;
- Công tác chủ nhiệm lớp, các hoạt động đoàn thể, giáo dục kỹ năng sống;
- Cải tiến nội dung bài giảng, phương pháp giảng dạy bộ môn, phương pháp kiểm tra đánh giá, cho điểm học sinh theo yêu cầu đổi mới;
- Ứng dụng các thành tựu khoa học tiên tiến, công nghệ thông tin trong hoạt động quản lý và giảng dạy;
- Công tác bồi dưỡng học sinh giỏi, phụ đạo học sinh yếu kém…

II.2. Bố cục của SKKN
Bố cục của 01 SKKN gồm 3 phần: Mở đầu (Đặt vấn đề); Nội dung và Kết luận.

II.2.1. Phần Mở đầu
Đảm bảo các nội dung sau:
- Tổng quan về vấn đề nghiên cứu;
- Lý do chọn đề tài: Phải nêu được mâu thuẫn xuất hiện cần giải quyết;
- Xác định phạm vi và đối tượng áp dụng;
- Xác định mục tiêu nghiên cứu của SKKN: Giải quyết vấn đề gì;
- Chọn phương pháp nào để để nghiên cứu;
- Sơ lược điểm mới của vấn đề nghiên cứu, từ đó khẳng định được tính sáng tạo của SKKN.
II.2.2. Phần Nội dung
- Cơ sở khoa học, lý luận của SKKN: những nội dung lý luận liên quan trực tiếp đến vấn đề nghiên cứu, tổng kết kinh nghiệm;
- Thực trạng vấn đề cần giải quyết. Trình bày các yêu cầu về điều kiện, hoàn cảnh cụ thể để áp dụng SKKN đã nêu;
- Mô tả, phân tích các giải pháp, biện pháp kinh nghiệm đã thực hiện (nội dung trọng tâm của SKKN); phân tích, so sánh đối chiếu trước và sau khi thực hiện các giải pháp, biện pháp, kinh nghiệm để chứng minh, thuyết phục về hiệu quả mà giải pháp, biện pháp, kinh nghiệm mang lại trong thực tế triển khai tại đơn vị;
- Trình bày kết quả thu được sau khi áp dụng SKKN kết quả định tính và định lượng, trên cơ sở khảo sát, đánh giá khoa học, khách quan; có so sánh, đối chiếu giữa sau với trước khi áp dụng giải pháp, sáng kiến hoặc áp dụng kinh nghiệm. Nhất thiết phải có kết quả khảo sát, đối chứng trên các đối tượng trước và sau khi áp dụng SKKN;
- Chỉ rõ được tính mới, tính sáng tạo của giải pháp, biện pháp, kinh nghiệm đã đúc rút từ thực tế đảm bảo tính khoa học, phù hợp với lý luận về giáo dục, phù hợp với chủ trương, chính sách hiện hành về GD-ĐT của Nhà nước.

II.2.3. Phần Kết luận
- Khẳng định kết quả mà SKKN mang lại;
- Gợi mở những vấn đề cần tiếp tục nghiên cứu;
- Khuyến nghị và đề xuất với các cấp quản lý về các vấn đề có liên quan đến áp dụng và phổ biến SKKN.
Phụ lục: Danh mục tài liệu tham khảo và Mục lục

II.3. Hình thức
Văn bản SKKN được đánh máy, in đóng quyển (đóng bìa, dán gáy): Soạn thảo trên khổ giấy A4, font chữ Times New Roman, bảng mã Unicode, cỡ chữ 14, dãn dòng đơn; lề trái 3 cm; lề phải 2cm; lề trên 2 cm, lề dưới 2cm. Không có lỗi chính tả, lỗi cú pháp.
Trang 1 (trang bìa): In trên bìa cứng (không đóng giấy bóng kính, không dùng bìa màu đỏ, hồng - giống màu mực đỏ, khi giám khảo ghi nhận xét khó đọc), trình bày theo mẫu số 1.
Trang thứ 2: Trình bày theo mẫu số 2 (Hội đồng cấp cơ sở rọc phách trang này).
Trang thứ 3: Trình bày theo mẫu số 3. Sau khi chấm và xét duyệt xong, với các sáng kiến được xếp loại tốt, hội đồng cấp cơ sở ghi lại chính xác, rõ ràng tên tác giả và đơn vị công tác của tác giả vào trang này để nộp về Sở.
Trang thứ 4: Trình bày theo mẫu số 4.
Nội dung SKKN được trình bày từ trang thứ 5, theo hình thức sau:

Phần 1: MỞ ĐẦU
Phần 2: NỘI DUNG
2.1…………
2.1.1……….
2.1.2……….
2.2.……….
Phần 3: KẾT LUẬN
DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO
MỤC LỤC
 Hướng dẫn viết sáng kiến kinh nghiệm ( năm học 2013 - 2014)

III. QUY TRÌNH, BIỂU ĐIỂM CHẤM SKKN

1. Qui trình chấm
1.1. Cấp trường: Tất cả SKKN của quản lý, giáo viên đều phải được xét duyệt thông qua tổ chuyên môn có nhận xét xếp loại của Tổ rồi gửi về Hội đồng Khoa học trường chấm và xét duyệt, sau đó chọn những SKKN loại tốt để bồi dưỡng hoàn chỉnh gửi về Phòng. Riêng các phiếu chấm SKKN,… Danh sách tổng hợp kết quả chấm, xét duyệt của đơn vị được lưu giữ tại trường theo quy định.
1.2. Cấp huyện: Thành lập Hội đồng khoa học, sáng kiến cấp huyện tổ chức chấm và xét duyệt SKKN theo hướng dẫn Công văn số 1170 ngày 03/10/2012 của Sở và đảm bảo yêu cầu:
- Thực hiện đúng qui trình đánh phách, rọc phách nhằm đảm bảo tính khách quan và công bằng.
- Mỗi SKKN phải đảm bảo được 2 giám khảo chấm độc lập.
- Giám khảo phải là những cán bộ, giáo viên đúng chuyên môn, có kinh nghiệm và thành tích cao trong dạy học, công tác, tích cực tham gia phong trào viết và áp dụng SKKN, có đề tài được xếp loại tốt từ cấp huyện trở lên.
- Tuyệt đối không để tình trạng giám khảo không có chuyên môn chấm SKKN của cán bộ giáo viên.

1.3. Cấp tỉnh
SKKN được công nhận cấp tỉnh sẽ do Hội đồng khoa học, sáng kiến cấp tỉnh quyết định. Những SKKN xếp loại tốt cấp cơ sở sẽ được đưa lên Hội đồng khoa học, sáng kiến cấp tỉnh chấm, xét duyệt và công nhận.

2. Biểu điểm chấm
2.1. Điểm hình thức (01 điểm)
- Trình bày đúng qui định (Mục II.3), tên của SKKN phù hợp với nội dung trình bày; kết cấu hợp lý: Gồm 3 phần (đặt vấn đề, giải quyết vấn đề, kết luận và khuyến nghị).
2.2. Điểm nội dung (19 điểm)
2.2.1. Đặt vấn đề (2 điểm)
Đáp ứng tốt những yêu cầu đề ra, đảm bảo tính logic giữa các tiêu chí ở mục II.2.1
2.2.2. Nội dung giải quyết vấn đề (15 điểm)
Đảm bảo các yêu cầu ở mục II.2.2. Các giải pháp, biện pháp đưa ra phải mang tính khả thi; trình bày rõ ràng, khoa học, thuyết phục. Số liệu khảo sát tiêu biểu, chính xác.
2.2.3. Kết luận và khuyến nghị (2 điểm)
Đảm bảo tốt các yêu cầu ở mục II.2.3
(Có biểu điểm chấm chi tiết gửi kèm)
3. Cách xếp loại
Dựa theo biểu điểm do Sở, Phòng qui định, Hội đồng xét duyệt cấp trường tổ chức chấm và xếp loại SKKN hoặc áp dụng SKKN. Việc xếp loại SKKN và áp dụng SKKN phải vừa căn cứ vào nội dung bản SKKN ( thể hiện qua kết quả chấm bằng điểm số), vừa căn cứ vào sự phù hợp giữa kết quả thực tế công tác quản lý chỉ đạo, giảng dạy với các SKKN và áp dụng SKKN của tác giả đó.
Đối với các đề tài về dạy học, phải dạy từ 2 đến 3 tiết để báo cáo kết quả thực tế của đề tài với tổ chuyên môn; các đề tài về hoạt động ngoại khoá, công tác quản lý phải có hoạt động thực tế hiệu quả đã được kiểm nghiệm.
Lãnh đạo Hội đồng căn cứ vào kết quả chấm của giám khảo và kết quả công tác quản lý chỉ đạo, giảng dạy để quyết định xếp loại từng SKKN theo 3 loại: tốt, khá và trung bình; Trong đó: Xếp loại tốt: không dưới 18 điểm - Loại Khá : không dưới 15 điểm. Loại TB : không dưới 12 điểm.

IV. QUY ĐỊNH VỀ HỒ SƠ SKKN, THỜI GIAN, ĐIỀU KIỆN CỦA SKKN

1. Hồ sơ SKKN gửi về Hội đồng cấp huyện gồm:
- Đối với những sáng kiến có đĩa minh họa, yêu cầu phải ghi rõ: Có đĩa kèm theo trong danh sách SKKN của đơn vị để tránh trường hợp đĩa minh họa bị thất lạc.
- Bản in SKKN, file dữ liệu SKKN. Qui định Đặt tên file SKKN theo mẫu: Mon_lop/nganh hoc_ten tac gia_ten đon vi.doc. Ví du: SKKN môn Toán, lớp 9 của cô Hà trường THCS Nguyễn Trãi, sẽ đặt tên như sau: toan_9_ha_thcsnguyentrai (tất cả các file trên được lưu vào 1 đĩa CD nghi rõ tên trường).
- Biên bản hội đồng chấm SKKN ( mẫu 5).
- Danh sách SKKN xếp loại cấp trường ( mẫu 6)

2. Thời gian
Các trường hoàn thành việc chấm đánh giá, xếp loại cấp trường vào đầu tháng 02/2014; hoàn chỉnh những SKKN loại Tốt gửi về Phòng ( Bộ phận Thi đua vào ngày 26/02/2014. Phòng tổ chức chấm xếp loại cấp huyện và tham dự cấp Tỉnh vào đầu tháng 3/2014.

3. Điều kiện
SKKN phải đảm bảo nội dung, hình thức đúng quy định. Tên đề tài SKKN phải trùng hợp với tên đề tài đã đăng ký đầu năm. Trong trường hợp đặc biệt, có sự thay đổi đề tài so với đăng ký, phải có giải trình của cá nhân, tờ trình của thủ trưởng đơn vị và được lãnh đạo Hội đồng Khoa học ngành phê duyệt trước khi nộp về hội đồng chấm.
Không ký tên, ghi tên trường, tên tác giả, vào SKKN ngoài các trang theo quy định.

Lưu ý: Những SKKN sao chép của nhau, sao chép trên mạng, sao chép ở các loại sách báo, tạp chí,…và những SKKN không thực hiện theo qui định trên là những SKKN phạm qui. Cá nhân nào có SKKN bị phát hiện là phạm qui, cá nhân đó sẽ không được xét duyệt thi đua từ cấp trường và đơn vị có cá nhân phạm qui sẽ bị trừ điểm thi đua theo qui định.

Các trường tập trung xây dựng bồi dưỡng những SKKN của quản lý, giáo viên đề nghị công nhận danh hiệu CSTĐ các cấp, những đối tượng khác SKKN phải thực sự xuất sắc.
Các Sáng kiến kinh nghiệm được xếp loại cấp Tỉnh được bảo lưu và sử dụng 1 lần để xét danh hiệu CSTĐ cấp Tỉnh ( Thời gian 3 năm)
Để động viên phong trào viết SKKN của cán bộ giáo viên trong toàn ngành, Phòng sẽ đánh giá xếp loại từng đơn vị, coi việc viết, áp dụng SKKN là một cơ sở để đánh giá thi đua cho mỗi đơn vị và cá nhân.


Nhận được công văn này, Phòng yêu cầu các đơn vị khẩn trương triển khai và thực hiện nghiêm túc, kịp thời những quy định đã nêu

[Truyện Ngắn Hay] Em Có Phải Người Anh Yêu ?

[Truyện Ngắn Hay] Em Có Phải Người Anh Yêu ?

[Truyện Ngắn Hay] Em Có Phải Người Anh Yêu ?

“Nghĩ đến cô, đau đớn có, xót xa có và cả tiếc nuối. Anh thực sự muốn vứt bỏ cảm giác nhớ cô, nhớ nụ cười và giọng nói của cô! Muốn nhưng không thể làm được. Đó lại là một nỗi đau khổ khác”.

- Tại sao lại vậy hả? Cô đã là người mà tôi tin tưởng nhất. Tôi đã cho rằng cô sẽ không bao giờ lừa dối tôi.

Nhưng …….thế này là thế nào! Tất cả chỉ là giả. Tôi…cô…chúng ta…tất cả…

Anh vừa nói vừa cười lớn, tiếng cười đục khàn mang theo trong đó cả sự hằn học và đau thương.

Cô lặng lẽ đứng đó, cúi đầu. Nước mắt không rơi. Trông cô vẫn bình tĩnh. Bình tĩnh một cách lạ lùng. Bởi cô đã biết, đã biết ngày này sẽ đến. Đã biết từ 2 năm trước, từ khi cô vứt bỏ tự trọng, lương tâm…chỉ để yêu anh.

Anh nhìn cô đứng đó, yêu thương, tức giận…tất cả cảm xúc

- Sao cô không nói gì? Nói đi…

Cô ngẩng lên nhìn anh, mấp máy môi muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại cúi đầu xuống và chỉ đơn giản thốt ra “ Em xin lỗi!!”.

Phải! “Em xin lỗi”. Câu nói này cô đã nói thầm với anh không biết bao nhiêu lần. Những khi anh đối xử tốt với cô, những khi anh nói yêu cô, hay những khi anh cười với cô. Tất cả, trong lòng cô đều là câu nói này.

Nhưng cô không hề hối hận. Nếu giả như thời gian có quay trở lại thì cô vẫn sẽ làm vậy. Chắn chắn là thế. Vì ông trời chỉ cho cô có một cơ hội đó. Cơ hội để yêu anh….Và vì cô rất yêu anh.

Yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên và ngay ngày đầu tiên cô vào nhập học. Mải cắm cúi bước đi cô đâm sầm vào một người. Khi ngước đầu nhìn lên thì cô đã bị choáng ngợp. Do mặt trời đằng sau anh hay vì anh…cô không rõ. Và anh đã làm trái tim đứa con gái mới bước chân vào một trang mới của cuộc đời đập liên hồi. Có lẽ tại anh khác biệt quá, lạ lẫm quá với cô_ người chỉ quen tiếp xúc với bọn con trai cùng lớp, một bọn còn trẻ con hơn cô. Ở anh có chút gì đó kiêu ngạo, chút gì đó phớt đời và có cả cái xa xăm, tưởng như cô sẽ không bao giờ chạm được vào anh.

Cô đã yêu anh như vậy. Tình yêu sét đánh, thứ tình yêu mà cô đã từng mỉa mai khi nghe đến.

Từ ngày đó, đôi mắt cô cứ bất giác dõi theo anh.

Anh là sinh viên khoá trên, hơn cô hai lớp. Tên là Hải. Anh đã có bạn gái rồi. Cô nghe nói vậy. Nhưng điều đó có lẽ không quan trọng lắm vì cô vốn không phải muốn cưa cẩm anh, cô chỉ đơn giản muốn nhìn thấy anh.

Anh ở trong Ban chấp hành Đoàn trường. Cô cũng xung phong và tích cực hoạt động ở lớp để được bầu vào ban chấp hành ở lớp, để mỗi lần đi họp lại được nhìn anh, nghe anh nói chuyện. Thấy anh hay ngồi cố định một chỗ trong căn tin, cô cũng cố gắng đến sớm hơn để ngồi bàn gần đó.

Lần đầu được nói chuyện với anh là trong cuộc họp giữa bí thư các lớp và Ban chấp hành Đoàn trường. Hôm đó cô đã đi hơi sớm. anh đang đứng đó nói chuyện với bạn. Cô chỉ dám lí nhí chào rồi chạy đến chỗ ngồi. Vậy mà tim đã đập thình thịch rồi. Bất ngờ anh lại gần và để trên bàn cô mấy viên kẹo:

- Em ăn kẹo sôcôla không?

Giọng anh trầm và ấm. Anh đã đi ra chỗ cũ tự lúc nào rồi mà tiếng cảm ơn vẫn chưa thể thoát ra khỏi miệng cô. Cô cứ trân trối nhìn theo anh rồi lại nhìn xuống mấy viên kẹo. Có lẽ đây là ngày hạnh phúc nhất của cô, anh cười với cô và lại còn cho cô kẹo.

Những viên kẹo đó, cô đã dành cả buổi tối để ngắm chúng và chỉ dừng lại khi…đem chúng cất vào tủ lạnh. Sau năm năm những viên kẹo đó bây giờ vẫn ở trong tủ lạnh nhà cô, trong một chiếc hộp mà mẹ cô đã nói bao lần về nó. Cô vẫn giữ nó có lẽ bởi chỉ có duy nhất những viên kẹo đó là anh thực sự dành cho cô. Dành cho một cô mà anh biết.

Tình yêu hồi đó còn trẻ con quá, nó gần như sự ngưỡng mộ và si mê. Tình cảm dành cho những người mình không bao giờ có được. Chính vì vậy mà nó đẹp.Chứ không như bây giờ. Cô đã quá tham lam.

Vào năm thứ hai đại học, gia đình cô chuyển vào Nam , cô cũng phải theo gia đình vào đó. Chia tay với những chiều ngồi vẩn vơ nghĩ về anh, những lúc lang thang trên sân trường ra vẻ thành thơi để ngắm anh chơi bóng. Xa Hà Nội, cô rất buồn và không được nhìn thấy anh, cô cũng rất buồn.

Cứ tưởng tình cảm kiểu trẻ con như vậy sẽ biến mất nhanh chóng những cô vẫn không thể nào không nhớ về anh, nhớ về anh và tự hỏi “Không biết dạo này anh như thế nào nhỉ?”

Trong suốt 2 năm như vậy.

Cuối cùng cô cũng được gặp lại anh nhưng trong một tình huống chẳng hề mong muốn. Trong bệnh viện, cô vào thăm một đứa bạn vừa mổ ruột thừa, một chiếc băng ca lướt qua, cô giật mình khi nhìn thấy gương mặt trên băng ca. Là anh! Hay là ảo giác? Cô cũng đã nhiều lần tưởng như nhìn thấy gương mặt của anh trên phố. Dụi mắt nhìn lại một lần nữa. Đó là anh. Cô thực sự mong rằng lúc này đang nhìn thấy ảo giác thật vì người nằm đó, khắp thân thể chỗ nào cũng có máu, cả bộ quần áo như nhuộm đỏ bởi máu.

Thần người ra nhìn rồi lại vô thức chạy theo. Cô chạy theo chiếc băng ca đến cửa phòng cấp cứu. Trong đầu vẫn không hiểu mọi chuyện là sao? Đó là anh sao? Anh bị sao vậy?

Một người phụ nữ trung niên ngồi trên băng ghế, gục đâù vào tay, vai rung lên tiếng nấc. Còn cô, cô vẫn đứng đó. 30 phút rồi một tiếng trôi qua. Cánh cửa vấn đóng im lìm như thử thách sức chịu đựng của hai người ngoài đó.

Ngập ngừng nhưng rồi cô cũng ngồi lại gần người phụ nữ và ngập ngừng đưa chai nước cho bà. Bà ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt mỏi mệt và đầy đau đớn như muốn hỏi mà không cất nổi lời. Đôi mắt bà rất giống anh. Rất sáng, pha chút xa xôi, khó hiểu. Chắc chắn bà là mẹ anh.

Cô mỉm cười trấn an bà và trấn an cả bản thân mình “Anh sẽ không sao đâu! Chắc chắn là vậy” Có lẽ anh không biết tình cảm của cô! Có lẽ anh đã quên mất cô sinh viên khoá dưới không mấy ấn tượng này những lúc này đây cô vẫn muốn dùng hết tấm lòng và cả những gì mình có để đổi lấy sự bình an của anh.

Dù là đến giờ cô vẫn không thể quên được cảm giác đáng sợ khi từng giây từng phút lặng lẽ trôi qua và cái cảm giác hạnh phúc như mọi gánh nặng trên vai đều được đổ đi khi bác sĩ nói anh đã qua cơn nguy hiểm. Mẹ anh thở ra rồi quỵ xuống. Chắc chút sức lực cuối cùng của bà cũng đã trôi đi theo cái thở ra đó…

Đã hai ngày rồi, anh vẫn còn hôn mê. Hai ngày, cô ngồi nhìn ngắm anh như vậy. Trông anh gầy hơn, chững chạc hơn chút ít những vẫn là gương mặt mà cô vẫn thường nhìn trộm đó. Đây là lần đầu cô được nhìn anh một cách trắng trợn như vậy. Nhìn chằm chằm…. Hoá ra anh chuuyển vào đây vì đựoc cử làm đại diện ở trong này. Có phải duyên phận đã cho cô gặp lại anh không nhỉ?

Cuối cùng anh cũng tỉnh dậy, sau ba ngày, trong niềm hạnh phúc của mẹ anh và cả của cô. Anh từ từ mở mắt nhìn cảnh vật xung quanh, anh muốn nhổm dậy nhưng có lẽ cảm giác nặng nề lại khiến anh nằm xuống và lấy tay sờ lên chiếc băng quấn đầu. Mẹ anh chạy lại ôm anh, miệng cười nhưng mắt lại long lanh đầy nước. Cô đứng đằng xa và nước mắt cũng rơi tự lúc nào. Đúng là khi vui mừng quá con người ta cũng muốn khóc.

Anh nhìn xung quanh rồi cất tiếng hỏi:

- Đây là đâu vậy? Và bác là ai đấy?

Mẹ anh sửng sốt nhìn anh rồi lại cười: “ Con mới tỉnh dậy mà đã nói đùa được rồi? Xem ra tinh thần cũng khá đấy!”

Nhưng anh không hề cười chút nào, gương mặt hoang mang nhìn mọi thứ xung quanh, nhìn mẹ anh, nhìn tôi rồi lấy tay đập đập vào đầu, muốn bứt chiếc băng quấn đầu ra: “ Sao lại thế này? Sao tôi không nhớ gì cả thế này? Sao tôi lại ở đây? Tôi là ai?...”Anh cứ liên tục nói những điều như mộng du. Cô chạy vội ra ngoài đi tìm bác sĩ trong khi mẹ anh giữ tay anh lại.

Mất trí nhớ! Nghe như trong phim. Không ai có thể nghĩ đến cả. Nhưng đó lại là kết luận của bác sĩ.

Anh vừa được tiêm một liều thuốc an thần và đang ngủ yên lành.

Não anh đã bị chấn động khi anh ngã đập đầu xuống đất. Mẹ anh sau một lúc choáng váng thì cũng đã bình tĩnh lại và cứ lầm bẩm: “ Không sao cả! Chỉ cần còn sống là được”

Nhưng có lẽ ông trời muốn làm khổ thêm người phụ nữ đó. Vì đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Đôi chân anh đã mất đi cảm giác, không thể cử động được. Dây thần kinh ở đùi đã bị tổn thương, cần tiến hành một cuộc phẫu thuật nữa và tập vật lý trị liệu phục hồi một thời gian dài mới có khả năng bình phục.

Bác sĩ vẫn nói giọng đều đều, có lẽ ông đã gặp rất nhiều trường hợp như vậy, ông đã không nhận ra rằng từng lời ông nói là nhát dao đâm vào tim hai người phụ nữ đứng đó. Mẹ anh đã gục ngã thực sự. Những chuyện kinh khủng cứ lần lượt kéo đến làm bà không đủ tỉnh táo để đối diện tất cả. Bà đã khóc rất nhiều…..nhưng trước mặt anh vẫn cứ mỉm cười.

Cô cũng vậy. Nhưng không hẳn là khóc. Chỉ là nước mắt cứ rơi khi nghĩ đến anh.

Cô ngày nào cũng đến bệnh viện.

“ Cháu trước đây từng học cùng trường đại học với anh Hải ạ”. Đấy là câu trả lời cho mẹ anh khi bà hỏi về mối quan hệ của cô và anh. Đúng vậy? Ngoài việc là đàn em học cùng trường ra. Cô đâu có mối quan hệ gì với anh nữa nhỉ?

Bà nghe câu trả lời, có phần ngạc nhiên nhưng rồi như hiểu ra điều gì đó bà không nói gì, chỉ mỉm cười và cảm ơn cô rất nhiều.

Và dù không phải là chủ ý của cô nhưng cô đã xuất hiện với tư cách là bạn gái của anh như vậy. Đã lừa dối một người không còn khả năng nhận biết mọi việc xung quanh như vậy. Đã 2 năm rồi. Đã đến lúc sự thật được phơi bày. Vở kịch hạ màn. Cô đã được hưởng hạnh phúc không phải của mình lâu quá rồi, đã nắm lấy đôi tay không thuộc về cô lâu quá rồi.

Bước đi, nước mắt không biết từ lúc nào đã lăn dài trên má. Và khi vừa khuất khỏi tầm nhìn của anh, cô gục xuống bên đường khóc tu tu như một đứa trẻ. Những người đi đường đều quay lại nhìn cô nhưng có còn quan trọng nữa đâu khi cô đã mất đi anh_ tình yêu duy nhất của mình.

*****

Nhìn bóng cô bước đi, trong lòng anh những cảm xúc hỗn độn cứ thi nhau lên tiếng. Trong anh hoàn toàn là sự rối bời.

Một phần muốn giữ cô lại, ôm bóng hình nhỏ bé đó vào lòng. Một phần lại căm ghét vì sự lừa dối của cô và phần còn lại đó là sự hoang mang, hoang mang không biết cái nào mới thực sự là anh. Có lẽ là phần tức giận. Đúng vậy! Bởi vì phần yêu cô đó, thương cô đó chỉ là giả, là sự đánh lừa của cảm giác và thói quen. Đó không phải là anh!

Vậy rốt cuộc anh là người như thế nào? Anh không biết! Anh không nhớ! Mỗi lần cố gắng nhớ lại chỉ là một khoảng trắng mơ hồ, mờ ảo.

Nhưng dù vậy thì có một điều anh rất rõ. Đó là anh ghét sự dối trá. Từ trong tiềm thức của anh đã nói vậy. Anh luôn ghét sự dối trá. Vậy mà cô. Người anh tin tưởng nhất đã lừa dối anh trong suốt từng đó thời gian.

Có lẽ đây là lý do khi anh muốn cô nhắc lại chuyện ngày xưa, cô và anh quen anh như thế nào? Yêu nhau như thế nào? Tất cả? Cô đều thoái thác không nói? Cô bảo muốn chờ anh tự nhớ ra. Cô không nói được. Và lúc đó anh còn cảm thấy có lỗi với cô rất nhiều. Có lỗi vì không nhớ được những kỉ niệm đó. Vậy ra làm gì có gì để nói. Tất cả chỉ là lừa dối mà thôi.

Chính là tại tai nạn đó.Tai nạn đó đã làm anh mất đi trí nhớ. Làm anh trở thành một kẻ khờ không hơn không kém…. Thật khó chịu.

Vậy …mẹ thì sao? Mẹ có biết gì về chuyện này không? Mẹ rất quý cô ấy mà. Mẹ mà biết chắc là shock lắm.

Cầm điện thoại gọi cho mẹ. Giọng anh không còn bình tĩnh được nữa. Anh đã tưởng rằng mẹ cũng bị lừa dối như mình nhưng câu trả lời của bà làm anh thật không hiểu nổi nữa.

- Đương nhiên mẹ biết .Vì chính mẹ là người đưa ra ý kiến này. Là chủ ý của mẹ. Con đừng có trách nó.

Ngạc nhiện. anh gần như hét vào điện thoại:

- Mẹ! Sao mẹ lại làm như vậy?

Giọng mẹ anh vẫn bình tĩnh, không hề thay đổi:

- Sao mẹ lại làm như vậy à? Vì thằng con trai duy nhất của mẹ còn gì. Vì nó sau tai nạn đã chán nản đến mức chẳng thiết sống nữa. Nó đã không chịu tập luyện lẫn điều trị gì cả. Mình thì vừa chuyển vào đó được hai tháng, người thân không có. Chính Ngọc là người đã giúp con rất nhiều. Hơn nữa chính con là người đã tưởng Ngọc là người yêu của mình. Con hãy nhớ lại lúc Ngọc không đến bệnh viện thái độ của con như thế nào đi. Mẹ biết mình đã đưa ra yêu cầu vô lý với nó nhưng vì mẹ đã nói nhiều quá nên nó đã đồng ý. Con phải cảm ơn Ngọc mới đúng. Không có Ngọc thì có lẽ con không được như bây giờ. Ngọc đã đối xử rất tốt với con.

- Nhưng cô ấy đã có thể nói ra mọi việc sau khi con bình phục. Cô ấy cũng rõ là con ghét người nói dối như thế nào?

- Chính vì biết nên nó mới không dám nói. Không phải sao. Hơn nữa, không phải lời nói dối nào cũng xấu cả. Con phải rõ

điều này chứ. Nó được lợi lộc gì từ việc lừa dối con chứ.

Anh im lặng, không nói gì…và:

- Có lẽ mục đích của cô ấy không xấu nhưng nó đã làm tổn thương con. Bây giờ con đang rối lắm, con không nghĩ được gì cả. Xin lỗi mẹ. con cúp máy đây.

Không điều gì được sáng rõ hơn cả. Tất cả vẫn như một mớ bòng bong trong đầu anh.

Anh có thể đã quên đi quá khứ. Nhưng những chuyện từ lúc tỉnh dậy trong bệnh viện mà không biết mình là ai, người ngồi cạnh mình là ai thì anh nhớ rất rõ. Không thể quên được nó. Những ngày tháng vô cùng khó khăn. Đầu óc thì lung tung, cứ cố gắng nhớ lại thì đầu lại đau buốt không chịu được. Chân thì không thể động đậy được. Không có cả cảm giác. Sau khi phẫu thuật ngày nào cũng phải đi tập vật lý trị liệu, mỗi bước đi là như có cả ngàn cây kim châm vào người. Ngày nào mồ hôi cũng vã ra như tắm. Đã có lúc thực sự muốn từ bỏ tất cả, thậm chí cả cuộc sống này. Anh không muốn phải chịu đựng sự rỗng tuếch của đầu óc và sự dày vò thể xác này nữa. Và thực sự thì chính cô là chỗ dựa cho anh, là nguồn động viên anh. Khi anh thấy mình vô dụng thì cô đã đã nói là cô thực sự cần có anh. Khi anh thấy nản lòng thì cô là người tiếp sức cho anh. Có lẽ mẹ nói đúng. Chính anh là người đã làm tưởng về mối quan hệ của cô và anh trước. Sự xuất hịên quá thường xuyên của cô đã khiến anh nghĩ vậy.

Những ngày cô đến muộn, anh bồn chồn không yên. Những y tá thì luôn miệng bảo: “Anh có phúc thật đó! Người yêu vừa dễ thương vừa chu đáo. Lại yêu anh hết lòng.” Cho đến lúc đấy cô chưa từng nhận mình là người yêu của anh. Còn anh thì đã tự mặc định về điều đó.

Đợt đầu đi điều trị vật lý trị liệu. Mọi việc tưởng như đã không thể khi anh không thể thực hiện những bài tập, anh đã tưởng mình sẽ không bao giờ có thể bước đi trên đôi chân của mình nữa.

Và cô thì đã 3 ngày không đến thăm anh. Anh bỏ tập, điên cuồng và tuyệt vọng khi nghĩ cô đã bỏ kẻ vô dụng là anh. thuốc không uống, quát tháo mọi người, cơm cũng bỏ…Cho đến khi cô xuất hiện, gưong mặt xanh xao nhưng ánh mắt trong trẻo nhìn anh và nhẹ nhàng hỏi:

- Em nghe nói anh không chịu uống thuốc và bỏ tập! Sao vậy?

Hoá ra cô đã bị kiệt sức, ngất xỉu, ốm nằm nhà mấy hôm nay. Cũng phải thôi! Cô đã chăm sóc anh suốt ngày đêm cũng gần tháng rồi. Cô đã gầy hơn rất nhiều so với lần đầu anh nhìn thấy cô. Cứ vậy anh đã tự tin cho rằng anh và cô có một tình yêu vô cùng sâu đậm và đã từ lâu lắm rồi. Và anh cũng cho rằng ánh mắt trong trẻo đó đó sẽ không bao giờ lừa dối anh.

Mọi chuyện cứ như vậy cũng đã 2 năm. Anh được cử đi công tác ở Hà Nội. Anh cũng rất muốn đi. Muốn quay về chốn cũ để biết đâu có thể nhớ lại điều gì đó. Anh muốn lập đầy cái đầu trống rỗng của mình. Cô cũng đã lâu không ra Hà Nội.

Anh rủ cô đi để về thăm họ hàng luôn. Cô đã đồng ý và không phản đối.

Lang thang quanh ngôi trường cũ, vô tình gặp một nhóm người, họ sững sờ nhìn anh và chợt hét toáng lên: “ Hải! Có phải mày đấy không?” Anh ngơ ngác nhìn họ rồi quay sang nhìn cô như ngầm hỏi, cô nhắm mắt, run run đứng đó như chờ đợi và như chấp nhận.

- Sao mày tự nhiên cắt đứt liên lạc với bọn tao vậy. Vào đấy làm hai tháng rồi không thấy im hơi lặng tiếng luôn. Vào đấy có bạn mới rồi không thèm đếm xỉa đến bọn tao hả_ một anh chàng to cao với mái tóc rẽ ngôi giữa nói với anh.

Một cô gái trong nhóm đó đứng trân trối nhìn anh. Trông cô ấy khá xinh đẹp.

- Xin lỗi….

Anh giải thích cho họ vè tình trạng của mình. Họ tròn mắt ra nhìn.

Cuối cùng anh chàng kia nói:

- Ra là vậy. Mày đã gặp phải chuyện kinh khủng như thế. Nhưng giờ thấy mày không sao vậy là được. Bọn tao đã thấy lạ rồi. Bỗng nhiên không liên lạc được với mày. Cả Lan cũng vậy. Bọn tao tưởng mày vào đấy đã có bồ mới nên mới vậy.

Anh hỏi: “Lan là ai?”

Bọn họ trả lời: “Là bạn gái mày chứ ai!”

Anh xua tay cười và đẩy cô lên: “ Các bạn nhầm rồi, Ngọc mới là bạn gái của tôi. Chúng tôi yêu nhau lâu rồi mà. Trước lúc tôi bị tai nạn cơ” Cô cứ cúi gầm mặt xuống, không cách nào ngẩng lên.

- Làm gì có chuyện đấy! Cho đến trước khi mày vào Nam , Lan vẫn là bạn gái mày mà. Trừ khi mày bắt cá hai tay.

Anh hoang mang quay sang nhìn cô, không hiểu họ đang nói gì? Sao lại như vậy? Anh và cô đã yêu nhau từ hồi học đại học mà. Anh là mối tình đầu của cô mà. Lẽ nào anh bắt cá hai tay thật à? Nhưng anh không có cảm giác là mối quan hệ của cô và anh lại là mối quan hệ tồi tệ như vậy. Và sự thật thì đúng là như vậy. Đúng là không tồi tệ như vậy vì anh và cô không có mối quan hệ gì cả.

Họ cũng không nói gì nữa mà chỉ vào cô gái xinh đẹp nọ và bảo rằng cô ấy là Lan. Khi anh nhìn cô gái đó. Ánh mắt cô ấy trở nên kì lạ và cô bắt đầu khóc. Mọi chuyện cứ thế rối tung lên.

Đúng là ra Hà Nội anh đã có được một phần kí ức. Nhưng điều này có nên không thì anh không biết. Chỉ biết giờ anh đang rất đau và hoang mang, sau khi nghe cô nói mọi chuyện.

Anh cứ tưởng cô là người rất đáng yêu, rất biết nghĩ cho người khác, nhưng rốt cuộc vẫn là như vậy.

Giờ anh phải xử lý sao đây với chuyện của cô, quá khứ của anh và cả…. những cảm xúc trong lòng anh nữa.

****

Đi trong vô thức, lạc lõng, đau khổ và cô đơn. Cô trở về. Vào miền Nam . Một mình cô. Cứ tưởng đã xác định được mọi việc, đã biết trước rồi thì sẽ ổn nhưng chẳng ổn chút nào cả. Cô đau khổ lắm! Cứ nghĩ đến anh là cô lại đau khổ? Tại cô đã tham lam quá! Khi anh bình phục, lẽ ra cô nên nói tất cả. Nhưng cũng đã bao nhiêu lần cô muốn nói, cô định nói nhưng rồi lại thôi. Cô bảo với mình rằng mai sẽ nói “ Chỉ cần thêm một ngày bên anh…” Cô đã tham lam nghĩ vậy. Không nghĩ đến sự đau khổ của người yêu anh, của chị ấy. Không suy nghĩ và cảm nhận của anh. Cô đã ích kỉ như vậy.

Nằm trong nhà 10 ngày, bố mẹ không hỏi gì hơn mà chỉ bảo cô ra ngoài cho thanh thản một chút. Mẹ anh gọi điện nói chuyện với cô. Bác xin lỗi cô vì đã khiến mọi chuyện trở thành như vậy. Nhưng đó không phải lỗi của bác. Cô hiểu rõ điều này mà. Chính cô cũng đã muốn như vậy. Và cô cũng không hối hận.

Tuấn hẹn cô đi uống nước. Anh là bạn thân của cô, nhà ở gần nhà cô và anh cũng biết chuyện này. Không muốn đi nhưng không muốn bố mẹ lo lắng quá cho mình và cô cũng muốn thử ra ngoài ngắm mọi người xem mọi thứ có khá hơn được không! Cô mang bộ mặt thản nhiên đến gặp Tuấn. Nhưng chỉ được một lúc. Và khi Tuấn hỏi cô rằng : “ Hai người đã kết thúc rồi sao?” thì cô lại chợt xúc động, trái tim thì chợt đau nhói và nước mắt thì chợt rơi:

- Không phải! Tôi và anh ấy không có sự bắt đầu thì sao gọi là kết thúc được. Chỉ là mọi chuyện trở về như nó vốn có mà thôi.”

Càng nói nước mắt càng rơi, cô không thể kìm nén bản thân mình nữa. Bởi cô đã phải kìm nén quá nhiều rồi. Trước mặt bố mẹ vì không muốn bố mẹ buồn. Trước mặt mẹ anh vì không muốn bà áy náy. Và cả trước mặt anh để anh không coi thường cô thêm nữa. Tất cả đã hết rồi. Mối tình đầu của cô. Niềm hạnh phúc và cả nỗi đau khổ của cô nữa.

Tuấn im lặng không nói gì, chỉ vỗ nhẹ lên lưng an ủi cô.

Bỗng một giọng nói vang lên, trầm và mang theo nó đầy sức mạnh:

- Xin chào! Không muốn làm hỏng không khí của hai người nhưng tôi nghĩ đã gặp ở đây rồi thì tôi sẽ nói luôn mọi chuyện để không phải gặp cô nữa.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh. “Không biết anh đã về bao giờ? Trông anh gầy hơn….” Cô lén lấy tay lau nước mắt, cố lấy giọng bình tĩnh nhất có thể.

- Anh….em…_vẫn như vậy. Cô không thể nói được gì.

Anh nhìn cô, ánh mắt u uẩn như chứa đựng nhiều điều. Nhưng anh lại nói:

- Tôi chỉ muốn xin lỗi vì hôm trước đã nặng lời với cô. Nghĩ cho cùng thì cô chỉ là quá tốt bụng đã không nỡ từ chối lời năn nỉ của mẹ tôi. Xin lỗi vì đã bắt cô phải làm một điều kì cục mà cô không muốn như vậy.Và cũng phải nói lời cảm ơn cô nữa chứ. Cảm ơn cô đã chăm sóc tôi. Cảm ơn cô vì đã thương hại tôi. Cảm ơn cô đã chịu hy sinh từng ấy thời gian dành cho tôi. Cô quả là người tốt nhất mà tôi từng gặp.

Từng lời của anh như có dao. Từng câu từng câu đâm thẳng vào trái tim cô.

- Được rồi. Lời muốn nói cũng đã nói xong rồi. tôi đi đây. Chúc cô vui vẻ.

Anh quay lưng bước đi nhưng rồi lại quay lại.

- Quên mất…Tôi thực sự muốn khen ngợi khả năng đóng kịch của cô đấy. Nó như là thật…

Anh bước đi. Mạnh mẽ và dứt khoát bỏ lại cô với sự đau đớn. Cô muốn nói to với anh rằng: “ Không phải như thế. Tất cả đều là thật. Tình cảm của em. Tất cả…chỉ trừ thân phận mà thôi. Em không phải là người tốt đến mức như vậy đâu….” Nhưng cô không thể nói gì. Trái tim bị bóp nghẹn. Căm ghét và coi thường_đó là tất cả những gì anh nghĩ về cô.

Cả thế giới dường như bị đổ xuống theo bước chân của anh, mặt đất chao đảo….

Cô đã không biết, không biết rằng vì sao anh phải đi nhanh như vậy. Những lời anh nói thật cay đắng, thật chua xót…với cô và cả với anh. Hôm nay anh là một kẻ kém phong độ, một kẻ tồi tệ đã dùng những lời lẽ như vậy với một cô gái. Chỉ bởi vì anh không thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình. Cảm giác trong anh bây giờ không chỉ là căm ghét vì cô đã lừa dối anh mà lớn hơn nữa, bao trùm anh lúc này là sự hoang mang, sự đau đơn khi nghĩ rằng cô thực sự không yêu anh, cô ở bên anh chỉ vì sự thương hại và vì không thể từ chối sự năn nỉ của mẹ anh. Đúng là như vậy rồi. Ai có thể yêu được một người không rõ bản thân mình là ai và còn có thể mãi mãi không đi lại được nữa chứ. Có lẽ bây giờ cô ấy đang vui mừng cũng nên. Vui mừng vì đã có thể thoát khỏi anh. Còn anh, anh đang ghen, ghen kinh khủng. Anh ghét khi nhìn thấy cô ngồi đó với Tuấn, nói chuyện với Tuấn. Anh quá biết rằng Tuấn yêu cô nhưng vì anh ta đã im lặng nên anh cũng đã không nói gì. Nhưng giờ thì sao đây! Mọi chuyện cứ thế này mà kết thúc thật sao? Còn cô gái tên Lan nữa. Cô ta là người yêu của anh thật sao? Sao anh không có chút cảm giác gì với cô ta vậy? Mà cảm giác của anh có còn chính xác nữa không? Cái tình yêu dành cho cô này có phải là thực sự không hay chỉ là do sự lừa dối bản thân vì những ngộ nhận. Nếu là giả sao nỗi đau lại thật như thế này?

Cô có biết những ngày qua anh đã như thế nào không, đã cảm thấy sao không ? Có lẽ anh chưa bao giờ cảm thấy tồi tệ như vậy? Kể cả lúc bị tai nạn trước kia. Cảm giác chán ghét bản thân, chán ghét tất cả và quan trọng hơn là cảm giác mơ hồ. cảm giác thì rất rõ nhưng anh lại không thể khẳng định nó là gì. Anh yêu cô nhưng nó có phải là một tình yêu thực? Nó là một sản phẩm được tạo ra, nó đã đánh lừa anh. Nó không xuất phát từ tự nhiên, từ cảm giác hai phía. Vậy nó không thể là tình yêu. Nghĩ đến cô, đau đớn có, xót xa có và cả tiếc nuối. Anh thực sự muốn vứt bỏ cảm giác nhớ cô, nhớ nụ cười và giọng nói của cô! Muốn nhưng không thể làm được. Đó lại là một nỗi đau khổ khác.

Mấy ngày trước anh còn băn khoăn liệu mình có yêu cô không? Giờ thì anh lại thực sự muốn biết cô có yêu anh không?

Anh lại phải ra Hà Nội công tác, anh lại gặp Lan. Suốt một tuần ở Hà Nội ngày nào Lan cũng đến tìm anh, rủ anh đi đến những nơi cũ, tìm lại những kỉ niệm cũ, ăn những món ăn ngày xưa…Và ngày nào anh cũng nhớ đến cô. Nhớ những nơi anh và cô từng đi. Nhớ tiệm kem cô và anh thường ăn dù anh chẳng thích quán đó chút nào vì nó dễ thương quá, không hợp với anh…anh nhớ cô nhiều lắm nhưng lại phủ nhận nó.

Công bằng mà nói thì Lan thực sự là một cô gái xinh đẹp, hấp dẫn và ăn nói có duyên. Mẫu người khá lý tưởng cho những người muốn có bạn gái. Nhưng anh không có cảm giác với cô. Là do anh mất trí nhớ. Hay anh đã không rung động nữa.

- Anh có thấy quen không? Hồi trước anh thích ngồi ở quán này lắm.

Lan nói khi anh và cô đi vào một quán cà phê nhỏ. Quán có lối trang trí theo phong cách cổ điển với những bức tường màu xám được làm thành như những viên gạch xù xì. Đúng. Có lẽ anh thích như vậy. Anh cảm giác được điều này, thật gần gũi. Lan nói chuyện, anh chỉ mỉm cười nhẹ. Anh vẫn như vậy. Những lúc như vậy cô vẫn thường nói là anh quá đáng, để cô nói một mình trông buồn cười, xấu hổ chết được…

Đang suy nghĩ miên man ,bỗng nhiên Lan cầm lấy tay anh đang để trên bàn:

- Em biết anh chưa thể nhớ ra được nhưng em tin thời gian sẽ làm anh nguôi ngoai. Nếu quá khó khăn thì chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu. Được không anh?

Anh nhìn cô, mối quan hệ giữa anh và cô, giữa anh và Lan thực sự không rõ ràng. Tất cả đều vậy nhưng sao lại có một điều anh thấy rất rõ... và anh chầm chậm nói

- Xin lỗi em. Nhưng anh không thấy mình có cảm giác đó với em. Anh không biết nữa.... Đó là điều mà anh cảm nhận được. Anh không thể yêu một người khi mà anh không có cảm giác với người đó được.

Khi cái đầu rỗng tuếch thì hãy để trái tim lên tiếng vậy.

Mặt Lan bỗng sầm xuống, nụ cười trên môi mất đi. Rồi bỗng nói gần như hét lên.

- Sao lại như vậy chứ. Cảm giác. Lại là cái thứ cảm giác đó. Anh trước kia hay là bây giờ sao lại đều như vậy nhỉ? Em thì có gì là không được cơ chứ. Cái cảm giác chết tiệt đó là gì đấy. Sao anh không thể có nó với em.

Cô bật khóc. Mọi người đều nhìn anh nhưng anh chỉ quan tâm đến một điều duy nhất _cô vừa nói gì vậy:

- Em nói trước đây là sao vậy? Anh đã từng nói điều này với em à?

Cô ngừng khóc, ngẩng lên nhìn anh, lấy khăn lau nước mắt, giọng đã có phần bình tĩnh hơn:

- Giờ em cũng chả cần giấu anh nữa. Đúng vậy. Anh đã từng nói vào ngày anh chia tay với em. Vì lòng tự trọng em đã không nói cho ai biết rồi anh bỗng cắt đứt liên lạc với mọi người nên em cũng không nói gì đến nữa. Những tưởng khi anh mất đi kí ức thì mọi chuyện sẽ khác, nhưng lại vẫn vậy…Dù mất đi trí nhớ thì anh vẫn cứ là anh…

Những lời của Lan ..như đánh thức anh dậy từ một cơn mê dài. Anh vẫn là anh..sao anh lại không thể nghĩ được điều đó nhỉ. Anh biết mình yêu cô. Cảm giác nói với anh như vậy? Vậy anh còn muốn điều gì nữa?

Anh đã sai rồi. Anh yêu cô. Đó là sự thật. Sao anh cứ mãi dằn vặt cô và cả chính mình như vậy…

Mua vé bay vào Nam chuyến sớm nhất. Bước chân rời khỏi sân bay, anh gọi taxi đến nhà cô. Ngay bây giờ, Anh thực sự rất muốn gặp cô. Anh nhớ cô. Và Muốn ôm cô vào lòng

Chỉ qua đoạn đường này nữa là anh sẽ được gặp cô. Bước chân một cách vội vàng sang đường.

Bỗng ánh sáng trắng loé lên bên cạnh anh. Một chiếc ô tô vượt đèn đỏ đang lao đến. Mọi thứ hỗn loạn trong đầu anh và anh ngã xuống. Chỉ nghe thấy tiếng phanh két sát bên tai. Anh bị ngất đi.

Mở mắt tỉnh dây. Mẹ anh đang đứng đó, nhìn anh cười. Và cô cũng đứng đó. Đứng ở một vị trí gần giống như trước đây.

Cô nhìn thấy anh tỉnh dậy thì nước mắt lại rơi. Cô tưởng anh sẽ lại một lần nữa muốn rời bỏ thế gian này. Cô tưởng rằng sẽ không thể nhìn thấy anh nữa. Anh đã bất tỉnh một ngày rồi. May tài xế phanh kịp nên anh chỉ bị ngã xuống và chấn động một chút. Sao anh phải chịu nhiều đau khổ như vậy? Những vết thương cũ còn chưa lành hẳn…Ông trời muốn trừng phạt cô sao?

Cô chẳng nói gì nữa, gục đầu lên giường anh và khóc. Bỗng cô thấy anh nắm lấy tay cô. Cái cảm giác này đã lâu cô không được nếm lại. Cảm giác ấm áp như có được cả thế gian khi anh cầm tay cô. Và giọng anh cất lên thật nhẹ nhàng.

- Ngay cả khi anh nhớ được tất cả mọi thứ thì em vẫn sẽ yêu anh chứ?

Anh nhìn cô ánh mắt dịu dàng, sáng rực. Anh mắt mà cô đã yêu ngay từ lần đầu nhìn thấy.

Cô ngạc nhiên, lạ lẫm và rồi oà khóc:

- Dù là thế nào thì em vẫn luôn yêu anh._ Cô nói nhỏ trong vòng tay ôm lấy của anh.

Anh ôm cô trong lòng. Nhắm mắt cảm nhận niềm hạnh phúc này. Sao chỉ mất đi kí ức thôi mà anh lại trở nên ngốc nghếch như vậy. Anh đã yêu cô như vậy, yêu cô trong những ngày cô ở bên anh, những ngày cô chăm sóc anh…yêu nụ cười, yêu giọng nói của cô. Yêu cô như vậy! Sao anh có thể nghĩ đó là giả chứ!

Cúi xuống, Anh khẽ thì thầm vào tai cô:

- Ngày xưa em hay nhìn trộm anh lắm đấy nhé!!!

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

Những bức ảnh về gia đình Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Những bức ảnh về gia đình Đại tướng Võ Nguyên Giáp

 võ nguyên giáp

Những bức ảnh về gia đình Đại tướng Võ Nguyên Giáp Người vợ đầu tiên của Đại tướng là một nữ chiến sĩ cách mạng tên là Quang Thái. Lần đầu tiên họ gặp nhau trên một chuyến xe lửa Hà Nội – Huế. Quang Thái là một cô gái rất xinh, đôi mắt đen láy thông minh.

 

Võ Nguyên Giáp sinh ở làng An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình trong một gia đình nhà nho, con của ông Võ Quang Nghiêm (Võ Nguyên Thân) và mẹ là bà Nguyễn Thị Kiên. Võ Quang Nghiêm là một nho sinh thi cử bất thành về làm hương sư và thầy thuốc Đông y, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, ông bị Pháp bắt, đưa về giam ở Huế và mất trong tù.

 

Trong ảnh, ông chụp với bố mẹ, con gái Hồng Anh (áo trắng) và các cháu năm 1946.


Người vợ đầu tiên của Đại tướng là một nữ chiến sĩ cách mạng tên là Quang Thái. Lần đầu tiên họ gặp nhau trên một chuyến xe lửa Hà Nội – Huế. Theo lời kể, Quang Thái là một cô gái rất xinh, khuôn mặt trái xoan hiền dịu, da trắng hồng, đôi mắt đen láy thông minh, tóc xõa ngang lưng. Sau này bà hi sinh khi bị giam giữ ở nhà tù Hỏa Lò.



Vợ chồng Võ Nguyên Giáp – Đặng Bích Hà cùng 5 người con: Võ Hồng Anh, Võ Hạnh Phúc, Võ Điện Biên, Võ Hồng Nam và Võ Hòa Bình (1963). 



Trong đó, giáo sư, tiến sĩ Võ Hồng Anh, sinh năm 1941, là con gái duy nhất của liệt sĩ Nguyễn Thị Quang Thái (em gái liệt sĩ Nguyễn Thị Minh Khai) và Đại tướng Võ Nguyên Giáp.



Võ Hồng Anh thi đậu vào ĐH Tổng hợp Lômônôxốp. Chị theo học khoa Vật lý (bộ môn lý thuyết lượng tử) và đã tốt nghiệp ĐH vào năm 1965. Võ Hồng Anh là người phụ nữ đầu tiên của ngành vật lý Việt Nam được tặng giải thưởng Kovalevskaia vào năm 1988. Năm 2009 bà đã qua đời.



Bà Võ Hòa Bình là cô con gái thứ hai của Đại tướng.



Ảnh gia đình của Đại tướng Võ Nguyên Giáp





Các cháu nhỏ của Đại tướng.



Bữa cơm thân mật của hai vợ chồng Đại tướng.



Phút đời thường vui vẻ của con người vĩ đại.



Phút nghỉ ngơi của Đại tướng.





Đại tướng Võ Nguyên Giáp và nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Đại tướng Võ Nuyên Giáp: Tổng hợp những câu chuyện được kể chi tiết li kì nhất

Tổng hợp các bài về Đại tướng Võ Nuyên Giáp 

Chiều 4/10/2013, vị Đại tướng huyền thoại của Việt Nam - Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã trút hơi thở cuối cùng tại Viện quân y 108 (Hà Nội), thọ 103 tuổi. Đại Tướng Võ Nguyên Giáp Sinh ngày 25/8/1911 tại huyện Lệ Thủy (Quảng Bình), Đại tướng Võ Nguyên Giáp, vốn là một thầy giáo dạy sử đã trở thành "người anh cả" của lực lượng vũ trang Việt Nam, là Đại tướng đầu tiên, Tổng tư lệnh tối cao của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong cuộc đời binh nghiệp lẫy lừng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã trực tiếp tham gia chỉ huy nhiều chiến dịch quan trọng như Biên giới Thu Đông (1950), Điện Biên Phủ (1954), Tết Mậu Thân (1968), Hồ Chí Minh (1975). Xin chia buồn cùng gia đình Đại Tướng. Cùng NhacCuaTui.Com dành một phút để tưởng nhớ về người anh hùng - Đại Tướng Võ Nguyên Giáp.
Một không khí đau buồn, trang nghiêm bao trùm cả nước.Đau xót cùng với quốc tang khi Đại tướng Võ Nguyên Giáp ra đi.

Quốc tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Truyện về Đại Tướng Võ Nguyên Giáp Thời Trẻ

Tướng Giáp là vị tổng tư lệnh trực tiếp chỉ huy hai cuộc kháng chiến đi đến thắng lợi cuối cùng. Cả hai cuộc chiến ấy ông đều có một “cơ duyên” với thượng tướng Lê Trọng Tấn. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, đơn vị do tướng Lê Trọng Tấn chỉ huy đă cắm cờ trên nóc hầm tướng De Castries. Trong chiến dịch Hồ Chí Minh, lúc đầu “cánh quân chủ yếu” được xác định là Quân đoàn III, đánh từ Tây nguyên. Nhưng cuối cùng, “Cánh duyên hải” của tướng Lê Trọng Tấn, sau khi nhận được mệnh lệnh “thần tốc” trực tiếp từ tướng Giáp, đă tiến thẳng vào Sài G̣n cắm cờ trên dinh Độc Lập vào trưa 30-4. Tướng Giáp kể lại rằng vào cái buổi trưa lịch sử ấy, sau khi ra nốt những mệnh lệnh cuối cùng để giải quyết chiến trường,....

Võ Nguyên Giáp những tháng năm không thể nào quên

Hơn bốn chục năm đấu tranh cách mạng của nhân dân ta từ ngày có Đảng sẽ mãi mãi được khắc bằng những chữ vàng chói lọi trong lịch sử đấu tranh oanh liệt hàng ngàn năm dựng nước và chiến đấu giữ nước của dân tộc. Sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc của Đảng và nhân dân ta đã vượt lên trên ý nghĩa của một cuộc chiến đấu chống xâm lược ở một nước vì nó chứng minh những chân lý mới của thời đại mới.
Trong sự nghiệp vĩ đại đó hiện lên hình ảnh của Hồ Chủ Tịch , hùng vĩ mà giản dị, thiêng liêng mà gần gũi, rực rỡ mà thuần khiết như ánh ban mai. Dưới sự lãnh đạo của Người, dân tộc Việt Nam đã làm nên những kỳ tích có một không hai........

Các tướng lĩnh quân đội nhân dân Việt Nam

Tài liệu tham khảo Các tướng lĩnh quân đội nhân dân Việt Nam
Điện Biên Phủ - Điểm hẹn lịch sử - Võ Nguyên Giáp
Điện Biên Phủ - Điểm Hẹn Lịch Sử tập hồi ký thứ 3 trong bộ 3 tập hồi ký của đại tướng Võ Nguyên Giáp. Tập hồi ký ghi lại những thời khắc thoi thóp cuối cùng của quân đội viễn chinh Pháp ở Điện Biên Phủ.
Đây là một tập hồi ký có giá trị lịch sử cao, cho chúng ta một cái nhìn sâu hơn về chiến thắng vĩ đại này.....

Đường Tới Điện Biên Phủ - Võ Nguyên Giáp

Mỗi lần kết thúc chiến dịch, một câu hỏi lại xuất hiện: sắp tới sẽ đánh đâu?
Sự chênh lệch quá lớn về vũ khí, trang bị đặt ta vào trường hợp một võ sĩ hạng nhẹ phải đọ sức với một võ sĩ hạng nặng, trên vũ đài chật hẹp trong một trận đánh kéo dài, mỗi hiệp là một mùa khô. Khi đối phương đã thuộc những miếng đánh của ta, mỗi lần vào trận càng khó.
Đặc điểm lớn nhất của chiến lược chiến tranh cách mạng là không ngừng tiến công kẻ thù, về tư tưởng chủ yếu là chiến lược tiến công. Bác đã nói điều này từ năm 1942, trong bài thơ “Học đánh cờ”: “Kiên quyết không ngừng thế tiến công”. Suốt 8 năm qua, dù đánh nhỏ đánh lớn,........

Những năm tháng không thể nào quên - Võ Nguyên Giáp

Về Hà Nội, chúng tôi ở phố Hàng Ngang. Thành uỷ đã bố trí cho chúng tôi ở tại một gia đình cơ sở. Ít hôm sau, có tin Bác đã về. Mấy ngày trước đó, một trung đội Quân giải phóng thuộc chi đội Quang Trung chiến đấu tại Thái Nguyên, đã được lệnh quay gấp lại Tân Trào để đi bảo vệ Bác. Đồng chí đến báo tin nói dọc đường có những lúc Bác phải dùng cáng. Như vậy, chắc Bác còn yếu lắm. Bác vốn không bao giờ muốn làm bận đến người khác ngay cả những khi yếu mệt. Tình hình đang khẩn trương. Các anh rất mừng.
Anh Thọ được cử lên chiến khu đón Bác thì Bắc đã về. Anh Ninh và tôi cùng đi lên Phú Gia gặp Bác.....

TỔNG HÀNH DINH TRONG MÙA XUÂN TOÀN THẮNG - Võ Nguyên Giáp

Thắng lợi hoàn toàn và trọn vẹn của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975 đã đi vào lịch sử dân tộc ta như một mốc son chói lọi.
Với thắng lợi vĩ đại ấy, quân và dân ta đã đánh thắng cuộc chiến tranh xâm lược của đế quốc Mỹ: kết thúc cuộc kháng chiến 30 năm thắng hai "đế quốc to", giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc, thống nhất nước nhà. Đây là cuộc kháng chiến lâu dài nhất, quyết liệt nhất. oanh liệt nhất trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam........

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Sáng kiến kinh nghiệm lớp 3 ở môn toán về phát triển kỹ năng thực hiện phép tính

Sáng kiến kinh nghiệm: Phát triển kỹ năng thực hiện phép tính SKKN lớp 3 ở môn toán


Chúng tôi đã cho ra mắt những thầy cô các Sáng kiến kinh nghiệm đạt giải có giá trị áp dụng vào trường học những cấp nhằm những thầy cô trao đổi, học hỏi, chỉnh sửa cho phù hợp với đặc thù của đơn vị mình. trong số báo này chúng tôi xin cho ra mắt một SKKN được áp dụng bền ở trường học của Cô Dương Thị Thu. Giáo viên trường Tiểu học Ngọc Hà - Ba Đình với đề tài “Phát triển kỹ năng thực hiện phép tính ở lớp 3 ngành toán học”. Cô Dương Thị Thu đã đạt giáo viên giỏi cấp quận các năm trong ngành dạy học sinh môn toán, có các SKKN đạt giải cấp tiểu bang  Tác giả đã vận dụng cách thức đổi vừa trong giảng dạy, khuyến kích học sinh tư duy mới mẽ  hiểu sở hữu được cách thức học toán. sau đây chúng tôi xin cho ra mắt tóm tắt SKKN của tác giả:

sáng kiến kinh nghiệm

1. CHO RA MẮT VỀ SÁNG KIẾN KINH NGHIỆM

Học toán và giải toán có vị trí rất quan trọng trong chương trình toán tiểu học, vì vậy học sinh cần phải học và có được cách thức học tập và có cách thức giải toán sáng tạo  Muốn vậy học sinh cần sẽ được hoạt động kỹ năng thực hiện phép tính, vận dụng cách thức giải toán một kiểu tốt nhất nhanh nhất, hay nhất tạo thói quen thành thạo và hoạt động tư duy và trí thông minh cho trẻ.

2. MỤC ĐÍNH làm cho học sinh tính nhanh chính xác, tạo thói quen cho học sinh để ý kiểu so sánh, nhận xét trong lúc tìm ra kiểu giải và để ý giải bằng các kiểu nhanh hơn, hay hơn. Từ đó học sinh ham thích và hứng thú với môn toán.

3. Ý TƯỞNG VIẾT SÁNG KIẾN KINH NGHIỆM

Dựa trên kiến thức cơ bản học sinh đã sở hữu được, giáo viên lauching những bài toán từ dễ đến không dễ phù hợp với trình độ học sinh  lauching những dạng toán đòi hỏi tư duy trìu tượng gắn liền với trò trơi nhằm giup học sinh lĩnh hội được tri thức một những mền dẻo, từ đó hoạt động tư duy học sinh  ví dụ
Dạng bài tập điền số          

Trước tiên học sinh làm bài dễ dàng 17 +                = 20
Khi học sinh đã giải được giáo viên lauching bài khác
17 + ………. -6 =13
ở bài này ta tìm ngược từ kết quả đi lên

số gì trừ 6 bằng 13                    số 19
        17 +                = 19 từ đó tìm ra số cần điềm
- Dạng phức tạp hơn: Điền số vào ô trống nhằm tổng những số trong 3 ô liên nhau bằng 20

Sau khi học sinh tìm được 6 đâu

Nhận xét những số trong 3 ô liền nhau thứ nhất với những số trong 3 ô liền nhau thứ 2 đều giống nhau là những số 5,6,9 được lặp lại.
Từ đó học sinh tìm được số ở những ô cuối cùng
Dạng bài tập tính nhanh
Tính nhanh kết quả biểu thức
1 – 2 + 3 – 4 + 5 – 6 + 7 – 8 + 9 = kiểu 1: học sinh phải để ý ghép hết những số đem cộng với nhau và trừ với nhau:
(1+9) + (3+7) - (2+8) - (4+6) + 5 =
   10   +  10     -   10    -   10    + 5 =
        20            -        20           + 5 = 5 kiểu 2. học sinh có khả năng tìm kết quả bằng kiểu (9-8) + (7-6) + (5-4) + (3-2) + 1 =
   1    +   1     +    1    +    1    + 1 = 5
Tính giá trị biểu thức
18 x 3 +12 x 3 = kiểu 1: học sinh để ý tìm kết quả theo kiểu thông thông thường (nhân trước, cộng sau)
18 x 3 + 12 x 3 =
    54   +    36    = 90 kiểu 2:
18 x 3 + 12 x 3 =
3 x (18 + 12)    =
3 x 30               =  90 trong quá trình dạy về biểu thức ngoài việc làm cho học sinh sở hữu vững những nguyên tắc tính giá trị biểu thức, giáo viên còn làm cho học sinh củng cố lại kỹ năng tính nhẩm, để ý tìm ra kiểu giải phải chăng  để ý so sánh, nhận xét nhằm khiểm tra lại kết quả. tiêu biểu ở tiết luyện tập về tính giá trị biểu thức ví dụ : Biểu thức 1 (421 – 200) x 2 =
Sau khi học sinh đã tìm ra kết quả, giáo viên có quy định học sinh nhận xét xem phét tính trong ngoặc có gì nổi bật
Tìm nhanh kết quả bằng kiểu nhẩm : Lấy 400 – 200 = 200 còn hàng chục và hàng đơn vị giữ nguyên
Vậy: 421 -200 = 221
Biểu thức 2:      90 + 9 : 9 =
Có bạn lấy  90 + 9 = 99           99 : 9 = 11
Làm như vậy đúng hay sai? Vì sao? học sinh  Làm như vậy là sai vì biểu thức có cộng và chia           phải làm chia trước, cộng sau: tung ra 2 biểu thức : 48 x 4 : 2  =
                         và   48 x (4 : 2) =
Có nhận xét gì về 2 biểu thức trên
- Tại sao 2 biểu thức trên về số và dấu phép tính như nhau mà kết quả lại khác nhau
(Vì thứ tự thực hiện những phép tính ở 2 biểu thức này khác nhau)

4. KẾT QUẢ ĐẠT ĐƯỢC
Sau 1 năm thực hiện giảng dạy tôi biết rằng học sinh vừa có sở hữu chắc được kiến thức cơ bản vừa hoạt động được kỹ năng thực hiện phép tính, rèn cho học sinh có có khả năng suy nghĩ độc lập, che khuất kiểu nghĩ dập khuôn, máy móc, đồng thời xây dựng lòng mê say tìm tòi mới mẽ của học sinh ở mức độ khác nhau.

5. Ý NGHĨA THỰC TIỄN CỦA SÁNG KIẾN KINH NGHIỆM

Với học sinh tiểu học việc kích thích sự mê say ham học toán là tiền đề rất quan trọng cho trẻ trong quá trình xây dựng hành trang kiến thức nhằm bước đời, nhằm cho trẻ có được sự mê say  sự ham học toán thì giáo viên giảng dạy đóng vai trò rất quan trọng là làm thế gì nhằm làm cho học sinh có được sự mê say đó. Việc làm cho học sinh hoạt động kỹ năng thực hiện những phép tính đã đem lại kết quả: học sinh vừa sở hữu chắc được kiến thức cơ bản vừa hoạt động được kỹ năng thực hiện phép tính, rèn cho học sinh có có khả năng suy nghĩ độc lập, tạo thói quen thành thạo và hoạt động tư duy và trí thông minh cho trẻ.

Một kiểu khác nữa, khi dạy thì giáo viên cần phát huy học sinh có thói quen đặt câu hỏi “tại sao” và tự suy nghĩ nhằm trả lời những câu hỏi đó. trong các tình huống giáo viên còn có khả năng đặt ra câu hỏi “Tại sao làm như vậy? Có kiểu gì khác không? Có kiểu gì hay hơn không?”. những câu hỏi của giáo viên như “tại sao”, “vì sao” đã thôi thúc học sinh phải suy nghĩ tìm tòi giải thích  đây là chỗ dựa nhằm lauching kiểu làm hoặc kiểu giải sự lựa chọn trong vốn kiến thức đã học nhằm trả lời.
Khi dạy toán cho học sinh lớp 2, việc tập cho học sinh có thói quen đặt ra câu hỏi “tại sao” và tìm kiểu giải thích làm cho vấn đề được sáng tỏ là nhiệm vụ của người giáo viên. Từ thói quen trong suy nghĩ ta hình thành và rèn luyện thói quen đó trong diễn đạt, trong trình bày.

Qua các năm giảng dạy ở tiểu học tôi biết rằng học sinh có các tiến bộ. Với kiểu dạy và học trên học sinh chăm chú mê say học toán, những em hứng thú với những phép toán, giải những bài toán có nội khác nhau. Nhờ điều đó mà học sinh đã tích tụ cực, chủ động tìm tòi, mới mẽ xây dựng kiến thức của bài học. Do vậy mà học sinh sở hữu bài nhanh, nhớ kiến thức lâu hơn, chắc hơn và tự tin, không khí tiết học trở nên sôi nổi, không gò bó, học sinh được thực ra bộc lộ hết khả năng của mình. Từ đó học sinh có hứng thú học toán, tạo thành thói quen tự suy nghĩ, chủ động làm bài nhằm tìm ra kiểu giải hay và nhanh nhất.
Trên đây là chia sẻ về SÁNG KIẾN KINH NGHIỆM môn toán lớp 3 của Cô Dương Thị Thu.

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Những thức cần có trong tủ đồ bé yêu khi đông tới

Bí quyết cho các mẹ chăm sóc bé yêu tốt hơn ngày đông


Thu sang, đông đến, đã đến lúc bố mẹ phải ủ ấm cho con để ngăn những cơn gió lạnh rồi. Nhưng không phải ủ thế như thế nào đã được. Đã qua rồi cái thời trẻ bé vào gì diện nấy, nếu bạn muốn bé mình xinh xắn và ấm áp, dưới đây là những gì bạn cần chuẩn bị thời trang trẻ em

1.Áo ấm

Cả bé trai lẫn bé gái đều có cơ hội kết hợp màu sắc vào bộ trang phục của mình bằng một chiếc áo ấm. Cũng giống như với các loại phục trang khác như tất, mũ, bố mẹ hãy kết hợp màu và chi tiết trang trí để tạo nên một vẻ quả thật dễ thương cho bé mình nhé.



2.Mũ

Chiếc mũ có tác dụng giữ cho bé tránh khỏi bị lạnh đầu, không chỉ vậy, đó vẫn là một cách thể hiện phong cách rất hay ho.

3.Tất

Các ngày tháng chân trần chạy chơi đã qua, bé cần mang tất mục đích giữ ấm và tránh bị ốm. Nhưng ý mọi người không phải nói tới các chiếc tất trắng trơn đơn điệu. Bố mẹ nên chọn vào bé những chiếc tất sặc sỡ, “sành điệu” hơn một chút. Một chút sắc này cũng có cơ hội làm cho việc phải mang mẫu tất dày cộp dưới chân bớt đi khá nhiều phần không dễ chịu lắm đấy.



4.Legging

Có thể chọn phong kiểu ngọt ngào dễ thương hay nhí nhảnh nghịch ngợm, tùy theo tính kiểu của bé gái nhà bạn. Bố mẹ có thể phối hợp màu sắc và họa tiết, hoặc gây ấn tượng bằng các sắc khác nhau cùng tông màu. Và dù bạn chọn thế nào, cũng hãy để tâm tới nguyên liệu và sự thoải mái bức thiết của một chiếc legging nhé.

Một khi đã có các món quần áo đúng lúc trên đây, bạn đã có cơ hội cơ bản yên tâm. Kết hợp như thế như thế nào ư? Không ai hiểu em bé (và hiểu cả túi tiền của gia đình nữa) bằng cha mẹ; bền lâu bạn có tác dụng có một lựa chọn đúng đắn.

Nhưng trước đây, thời điểm khi chờ đợi, nên cùng mọi người nhìn nghía một số mẫu quần áo thời điểm các bộ sưu tập quần thời trang Thu Đông 2013-2014 dành cho trẻ em nhé.

Thời trang ngày hè dịu mát cho bé năng động

Bé thêm xinh với set đồ rực rỡ


Vậy cho mùa hạ đã chính thức tiến đến, những bé có tác dụng được bố mẹ dẫn đi du lịch, đi về quê, đi chơi công viên, sở thú… Không còn các bộ đồng phục mà bé như thế nào cũng giống như bé nào, hiện nay là lúc các bé sẽ được mặc nhiều bộ thời trang trẻ em  quả thật xinh, thật rực rỡ.

Vậy bố mẹ đã chuẩn bị thứ gì vào tủ quần áo thời điểm hạ của bé rồi? Bố mẹ đã sắm sửa mới, “tái chế độc đáo” nhiều bộ quần áo cũ đã mặc qua, hoặc vẫn hiện đang phân vân chưa để ý nên vào bé mình diện gì nhằm thật xinh, thật hợp mốt mà vẫn đúng với tuổi của bé? Nếu thế thì hãy thử tham khảo một số bộ sưu tập Xuân – Hè 2013, nhằm xem nhiều nhà thiết kế danh tiếng đang vào các bé yêu của chúng ta mặc gì nhé:



Bộ sưu tập của Chloé dù dành cho trẻ em bé nhưng vẫn không thiếu đi nét duyên dáng, lãng mạn, quyến rũ – vốn là phổ biến của mình. Kết hợp với màu chủ đạo là các màu pastel như màu cam nhạt, màu beige hay màu vàng chanh xu hướng, những chi tiết đăng ten, vảy sò, hay cổ thời trang kiểu Peter Pan càng có tác dụng giúp vào bộ trang phục của những bé nhấn mạnh được sự thoải mái, ngây thơ.

Cũng không kém phần thanh lịch và dễ thương là những thiết kế của Tartine et Chocolat – nhãn hiệu ăn mặc trẻ em được đánh giá cao tại Pháp. Bé Harper nhà Beckham cũng cho một trong nhiều khách hàng của nhãn hiệu ăn mặc này (gợi ý nhé: gần đây Harper có một bộ đầm cùng carrdigan hồng rất xinh... )



Trở về với thiên nhiên, với sự mộc mạc là đất, như cây cỏ, là quần áo của Ketiketa (nghĩa là trẻ bé Nepal) – nhãn hiệu quần áo trẻ con của Pháp, được hình thành từ năm 2007. Với những nguyên liệu là linen, đũi… những bộ quần áo này sỡ hữu lẽ tạo được rất nhiều cảm giác thân quen ở các bạn đấy, đúng không gì?

Cũng sỡ hữu đôi chút ý tưởng từ thiên nhiên, tiêu biểu là những loài vật ngộ nghĩnh, Stella McCartney mang đến cho các bạn nhỏ những bộ quần áo màu mè hơn, nghịch ngợm và trẻ trung.

Còn với các bé nhỏ hơn thì nên cho mặc gì bây giờ ư, nên thử xem qua những bộ quần thời trang sặc sỡ sắc màu ngộ nghĩnh của Agatha Ruiz de la Prada – Tây Ban Nha. Nhãn hiệu ăn mặc bắt đầu được thành lập từ năm 1991, tới nay đã có nhiều cửa hàng độc quyền tại những thủ đô thời trang của thế giới như Madrid, Barcelona, Paris, Milan, New York… cũng như hệ thống phân kết hợp tới hơn 140 quốc gia trên thế giới.



Nhiều bộ quần áo xinh xắn, có danh tiếng nhưng cũng sỡ hữu tính ứng dụng cao, quả thật hợp với dáng bé yêu nhà mình, phải không nào các mẹ? Hãy cùng nhau tiếp tục cập nhật các bộ quần áo xinh xắn vào bé, cũng là những kinh nghiệm khéo tay may cho bé các bộ đồ thật hợp mốt trong hạ này nhé!

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Bên người khác anh yêu có hạnh phúc hơn?

Bên người khác anh có hạnh phúc hơn?




Em tự hứa sẽ mạnh mẽ đi qua anh, liệu có một ngày nào anh sẽ nhận ra rằng người anh từ bỏ lại là người mà anh muốn tìm lại nhất…

Em chưa bao giờ từng hỏi anh rằng lúc bên cạnh em anh có hạnh phúc không?

Bởi vì trái tim của em biết rằng không thể giữ mãi một bàn tay đã muốn buông và một trái tim đã đập chệnh nhịp…

Bước ra khỏi trái tim em đến với người con gái khác là do anh lựa chọn, mọi tranh cãi đừng chỉ đổ lỗi cho em.

Em im lặng để mất anh không phải vì em không yêu anh nữa mà là vì tình yêu sẽ chẳng còn hạnh phúc nếu có ba người.

"Nhường anh cho yêu thương khác ấm áp hơn em được không?… Con tim ơi trả lời đi…"

Yêu anh bằng tất cả những gì em có và đánh đổi lại tất cả yêu thương đó bằng việc mất anh… cho một người con gái khác không phải là em…

Em nên ra đi, đôi khi cần bước đi để nhận ra nơi nào thuộc về mình…

Anh đưa em vào câu chuyện do anh viết "Anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em" và kết thúc nó, anh chọn cách "Chúc em hạnh phúc bên người khác tốt hơn anh"… Gặp được anh trong vô vàn người con trai khác, em chọn anh – người con trai em yêu nhưng rồi cuối cùng bên em chẳng phải là người em yêu, cũng chẳng còn người yêu em nữa rồi…

Nếu tình yêu của anh là một món đồ để sở hữu thì rất tiếc là chưa bao giờ nó thuộc về em… Em trở thành quá khứ của anh và cô ấy mới là hiện tại. Em yêu anh đủ để cảm nhận được sự thay đổi trong giọng nói và trái tim của anh đang hướng đến một ai khác và điều ngu ngốc của em chính là cứ tự bắt bản thân phải tin rằng "Anh vẫn còn yêu em nhiều lắm…"

Cánh tay em mỏng manh không thể níu giữ anh ở bên cạnh, trong em giờ đang lạc trong những ký ức, bước chân em muốn tìm về nơi bình yên không có anh.

Người con gái ấy đã đến và thay em làm tất cả: chăm lo cho anh, ở bên cạnh anh và được yêu anh… Có lẽ em không nên ghen tị với cô ấy, em đã từng được tất cả những gì cô ấy đang có bây giờ và chỉ đáng tiếc là anh đã chọn cô ấy chứ không phải là em…

Em muốn gào lên để khóc, muốn trách móc anh, muốn lao vào cô ấy để giành lại anh nhưng lý trí ngăn không cho em làm tất cả mọi việc trừ việc để em khóc. Em tự hỏi trái tim em: liệu nước mắt có làm anh quay lại, nếu buông tay là mất tất cả thì giữ lại cũng đâu có được gì…

Anh à, không bên em liệu anh có hạnh phúc, hay bên người khác anh hạnh phúc hơn bên em…

Bước qua anh, em chẳng biết bao giờ mới sẵn sàng cho một tình yêu mới. Bởi e rất sợ, sợ bị tổn thương, sợ mọi thứ có thể lặp lại 1 lần nữa. Sợ rằng quá khứ sẽ về lại và bủa vây lấy em…

Em tự hứa sẽ mạnh mẽ đi qua anh, liệu có một ngày nào anh sẽ nhận ra rằng người mà anh từ bỏ sẽ là người mà anh muốn tìm lại nhất… Em không thể thốt ra lời chúc anh hạnh phúc, bởi trái tim em đã kiêu hãnh không chấp nhận sự phản bội từ anh.

Anh à, em nhớ anh, em yêu anh… nhưng chỉ một lần này thôi , 1 lần này nữa thôii…
Hot girl Viet Nam Click Here
Hot girl Viet Nam Click Here